Thứ Ba, 5 tháng 11, 2019

NGẮM TUỔI TRẺ QUAY CUỒNG TRONG TĨNH LẶNG

06:22 0 Comments
Tuổi trẻ, ai mà chả có mối tình gọi là khắc cốt ghi tâm. Chúng ta dường như đã dốc cạn công sức để vun vén. Rồi đến 1 ngày, bất chợt cảm thấy không thể bên cạnh nhau được nữa. Thế là xa. Đôi khi, chúng ta đâu cần phải có lý do cho sự chia ly. Bỗng 1 ngày thức dậy, thấy người kia đi mất, người ở lại tự gom hết ký ức, những vụn vỡ mà ôm vào lòng. Tự mình gặm nhấm nỗi cô đơn không tài nào tả nỗi. Có đau đấy, có khóc đấy, nhưng chúng ta không thể làm gì khác ngoài chấp nhận. Không thể nào chối bỏ 1 điều. Có những người, chỉ có thể yêu nhau, nhưng không thể yêu nhau mãi mãi... Dù có bên nhau đoạn đường dài đến bao nhiêu, nhưng đến lúc phải xa, là xa.

Chia ly, là điều mà chúng ta không muốn, nhưng cuộc đời bắt ta phải chấp nhận. Người đi cũng đã đi rồi, mặc cho chúng ta có gục ngã ngay trước mặt họ, cũng không thể làm họ động lòng thêm nữa. Vậy thì thôi, mình ta ở lại tự ôm ấp những giấc mơ về những điều đã cũ, về tháng ngày mà ta đã mộng tưởng rằng chúng ta là trọn đời trọn kiếp. Tự mình mong nhớ, tự mình đơn phương... Để biết đâu, sẽ có người trở về vào cái ngày mà chúng ta không ngờ nhất. Rồi họ sẽ ôm ta vào lòng, ôm cho hết những tháng dài 1 mình ta bơ vơ giữa tất thảy mọi thứ trên cuộc đời. Rồi chúng ta sẽ khóc thật lớn, khóc cho hết những chênh vênh của 1 quảng đường không có nhau bên cạnh...

"Nếu còn có sau này, anh chắc chắn sẽ không để em lại 1 mình nữa!"

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2019

THẾ GIAN RỘNG LỚN, HÀ CỚ GÌ CỐ CHẤP NẮM CHẶT MỘT NGƯỜI KHÔNG BUÔNG?

00:07 0 Comments


 Sự cố chấp luôn đến từ tình yêu, sự đau khổ cũng vì yêu mà xuất hiện. Tình yêu là thứ có quyền năng đặc biệt, sẵn sàng nâng chúng ta dậy sau vấp ngã, cũng có thể trở thành một hố đen nuốt chửng bản thân ta. Bạn có bao giờ tự hỏi bản thân vì sao con người ta thường cố chấp trong tình yêu?

Thực ra câu trả lời đơn giản lắm! Là bởi vì yêu nên hàng ngàn, hàng vạn người đứng ngoài kia vẫn luôn đợi một người không từ bỏ. Là bởi vì thương nên day dứt trong lòng, buông thì không được mà tiếp tục cũng không đành. Nên chúng ta dựa vào chữ duyên để níu tình cảm kia ở lại.Đừng vội nói những người không thể buông tay trong tình yêu, cố gắng nắm chặt một người là cố chấp, mù quáng. Bởi vì trong thế giới của những người đang yêu, chúng ta là người ngoài cuộc, chắc chắn hiểu được mấy phần. Chuyện tình cảm của những đoạn đường tuổi trẻ, mỗi người lại có một cách yêu riêng. Mỗi người lại giữ trong lòng mình những cố chấp riêng.Tổn thương trong tình cảm, niềm tin đổ vỡ, hạnh phúc vỡ tan cũng chẳng thể khiến họ bỏ đi ý định ngừng yêu thương một người. Biết là đau thương, biết là bản thân trăm ngàn lần đáng trách. Thậm chí biết rằng mình không có một chỗ đứng trong lòng người còn lại, chúng ta vẫn không thể dũng cảm đứng trước mặt họ nói một câu từ bỏ.Quả thật, tình yêu đau lòng nhất không phải là chia tay. Mà là khi chúng ta đứng ở đây, nhưng trong mắt người ấy chẳng có ta, chưa từng động lòng khi ta rơi lệ. Là lúc mình cố gắng lại gần họ, họ lại tìm cách ra đi. Từng ấy thời gian của chúng ta, lãng phí biết bao nhiêu, từng ấy sự chịu đựng của chúng ta, vô vị biết bao nhiêu.Điều đau lòng trong tình yêu đôi khi không phải là phản bội, mà chính là cảm giác bản thân mình không có quyền ghen tuông với bất kỳ người nào cạnh họ. Là cảm giác tình cảm của mình trở thành thừa thãi nhất trên đời, là tình cảm một phía, là đơn phương giữa một tình yêu.Người ta thường khéo nói rằng: “Vạn người trước mặt không bằng một ánh mắt người thương”. Thế gian này chính là có cả tỷ người, nhưng ta vẫn cố nắm chặt một người, không buông. Ngoài tình yêu ra, điều gì có thể khiến chúng ta trở nên ấu trĩ như vậy? Phải chăng chúng ta sợ cả đời dài rộng này, không thể tìm thấy một người như thế? Chúng ta sợ không thể gặp được một người cho mình những rung động, khát khao được ở cạnh bên, được mở mắt ra là nhìn thấy? Chúng ta sợ mình cô đơn, sợ tiến đến một bước là người dưng, lùi lại một bước thành người lạ?Là bởi vì chúng ta quá nhạy cảm, quá đa nghi và nhiều suy nghĩ chất chứa trong lòng. Bởi chúng ta còn trẻ nên mặc định bao biện cho mình việc tiếp tục làm sai. Chưa một lần quay đầu nhìn lại xem ta đã lãng phí bao nhiêu hạnh phúc ở thời điểm đó. Cứ cho rằng tình yêu là thứ không thể thay đổi đi, nhưng sao chúng ta không nhận ra rằng người yêu thì có thể. Chúng ta luôn có nhiều hơn một người xứng đáng trên đời để yêu, và người ấy sẽ không bao giờ để bạn lại một mình.Bạn sẽ gặp được người đó một cách trọn vẹn nhất, người đó sẽ dần dần lấy đi sự cố chấp của bạn với người cũ, bù đắp những tháng năm không thể ở bên bạn bằng tất cả những tháng năm còn lại. Trước khi người đó đến, bạn đừng lo sợ, đừng hoang mang, bởi vì thế gian này có cả tỷ người, tìm một người nguyện nắm tay ta không phải là chuyện gì quá khó. Đừng cố chấp nắm chặt tay một người không buông nếu họ đã muốn nắm một bàn tay khác.Đừng cố tổn thương mình rồi khiến tình cảm đôi bên khó xử, hãy cứ buông tay nhẹ nhàng, an yên, bình thản. Tin tôi đi, rồi thời gian sẽ chữa lành tất cả và chúng ta rồi sẽ gặp được một người mới tốt hơn._Theo Helino_




Thứ Tư, 30 tháng 10, 2019

EM MẤT TÍCH RỒI, ANH CÓ...

06:22 0 Comments
EM MẤT TÍCH RỒI, ANH CÓ BẬN TÂM KHÔNG
Em mất tích rồi, anh có bận tâm không?
Nếu một ngày chẳng tìm thấy em đâu nữa,
Nếu một ngày chẳng còn ai đợi chờ anh phía sau cánh cửa,
Nếu một ngày chẳng còn ai khoác lên cổ anh chiếc khăn len màu cốm ngọt ngào...
Mùa đông này gió rét lạnh làm sao!
Em mất tích rồi anh có đi tìm một vòng tay khác?
Nụ cười ai kia có khiến lòng anh ấm thêm dù là trong chốc lát?
Hay sẽ khiến anh quên tìm một người đi lạc - là em...
Em mất tích rồi anh sẽ nhớ hay quên?
Con đường ngày xưa vẫn quen hay sẽ thành xa lạ?
Những đêm mưa phùn hắt hiu buồn bã,
Anh có âm thầm mở bài nhạc cũ ra nghe?
Mùa đông dài làm nỗi nhớ cứ lê thê...
Anh sẽ chạy đi tìm hay một mình quay về ký ức?
Em mất tích rồi...em xa anh, là thực!
Anh sẽ chạy đi tìm, hay tưởng chỉ mơ thôi?
Anh đã để mất em thật rồi...
Là do cố tình hay chỉ là không để ý?
Có phải mùa Đông giấu em quá kỹ...
Anh tìm chẳng ra, tìm hoài mà chẳng ra...
Chỉ là em đi rất xa, rất xa...
Ngoài tầm mắt anh, ngoài cả mùa Đông buốt lạnh!
Chỉ là nơi đó em sẽ không còn lạnh,
Bởi sự thờ ơ xâm chiếm mọi ngõ ngách trong lòng...
Em mất tích rồi, anh có bận tâm không?
#DuPhong

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2019

GIÁ TRỊ BẢN THÂN

22:19 0 Comments
GIÁ TRỊ BẢN THÂN.

Một người cha trước khi chết nói với con gái của ông: "Đây là chiếc đồng hồ mà ông của con đã cho cha và nó hơn 200 tuổi rồi. Nhưng trước khi giao nó cho con, con hãy đem nó đến tiệm đồng hồ ở con đường đầu tiên và nói với ông ta là con muốn bán nó, xem giá của nó là bao nhiêu."

Người con đi và trở về nói với cha của cô "người làm đồng hồ sẽ trả 5 dollar vì chiếc đồng hồ cũ”

Người cha lại bảo người con gái đem đồng hồ đến quán coffee bán. Con gái trở về và nói "Cha ơi, ông ta muốn mua giá 5$"

"Con hãy đem đến viện bảo tàng."

Người con gái đi và trở về nói với cha "Họ đề nghị trả cho con 1 triệu dollar cho cái đồng hồ này."

Người cha nói: "Cha muốn cho con biết, khi con đến đúng nơi thì giá trị của con được đánh giá đúng ngay lập tức. Đừng đặt chính mình vào sai chỗ và giận dữ khi con bị người khác đánh giá sai. Người biết giá trị của con sẽ trân trọng con, đừng ở chỗ không phù hợp với con, đừng ở bên cạnh người ko biết giá trị con."

Nguồn: Sưu tầm

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2019

KHÔNG PHẢI CỨ THƯƠNG NGƯỜI LÀ PHẢI NÓI RA

05:47 0 Comments


Không phải cứ thương người là phải nói ra đâu
Bởi còn lâu người mới thương mình lại
Đâu phải cứ thích nhau là bên nhau mãi mãi
Là hiện-tại-chẳng-chung-đường.

Lòng người ta thì rất khó lường
Nên chuyện yêu đương mình nên riêng mình giữ
Mình nghĩ về tương lai
Người ta buồn quá khứ
Gặp đúng người sai thời điểm thế thôi!

Không phải cứ thương người thì phải nói ra đâu
Cũng không phải tình đầu thơ dại nữa
Người ta thì có biết bao chọn lựa
Còn mình chỉ chọn người và lần nữa…đơn phương.

Không phải cứ thương người thì phải nói ra đâu
Dù muốn nói nhưng vẫn hèn nhát quá
Sợ từ người quen trở thành xa lạ
Sợ người ta lơ mình.

Không phải cứ thương nhau là viết một chuyện tình.


#ThúyNhân
#mangxahoivanhoc

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2019

TRƯỞNG THÀNH

05:56 0 Comments
Thì ra không phải cứ nói những lời phũ phàng như dao cứa, bị xua đuổi, bị chối bỏ lạnh lùng...mới là chịu tổn thương. Có những người ngày nào cũng nói những lời yêu thương ngọt ngào, nhưng khi em cần họ chứng minh điều đó bằng hành động, thì cái em nhận được chỉ là sự vô tâm và im lặng, em đã bị gạt ra rìa cuộc sống của họ từ bao giờ không biết. Cảm giác rất sợ hãi nhưng vẫn chọn tin tưởng và hi vọng vào một cái kết hạnh phúc, cuối cùng thứ nhận về vẫn chỉ là thất vọng và xót xa, rất đau lòng.

"Muốn tốt cho em" thường là cái cớ để một người rời bỏ em khi họ không còn thương em nữa. Vì không thương em nữa nên họ chọn buông thay vì cố gắng. Có thể trước mặt có khó khăn, thử thách, nhưng một người biết nghĩ cho em sẽ không vì bất cứ lý do gì lại đẩy em xa vòng tay của họ, bởi họ biết cái em cần là một người đàn ông vì em mà gánh vác, che chở, em chỉ cần một người thương yêu mình đủ nhiều. Nhưng họ không làm được điều đó, họ chọn người khác để nắm tay, để lo lắng và coi là cả cuộc đời mất rồi, cô gái ạ. 

Khi một người mang tình cảm chân thành của em ra làm trò đùa, mang yêu thương của em ra để vứt bỏ, chắc là em mất niềm tin nhiều lắm. Vậy mà em đã từng mong họ sẽ làm chú rể của riêng mình, đã từng đợi đến ngày mình với họ sống chung một mái nhà. Tất cả hóa ra chỉ là giả dối! Đừng buồn, cuộc sống này thật giả trắng đen lẫn lộn, ai cũng sẽ phải có lúc như em, chọn sai một con đường, nắm sai một bàn tay và khóc vì những điều không đáng. Nhưng không ai chết vì mất đi một người, họ chỉ chết khi để mất đi chính bản thân mình. Em còn gia đình, bạn bè ở bên cạnh, em còn một sự nghiệp để cố gắng, một thanh xuân để tận hưởng. Em có mất gì ngoài một kẻ không còn cần mình nữa? Chẳng phải đó cũng là cơ hội để em gặp người khác xứng đáng với mình hơn hay sao?

Vậy thì khóc cũng được, bỏ cơm cũng được, thậm chí bức bối quá thì đập phá một chút cũng không sao. Cô gái nào sau tổn thương rồi cũng trưởng thành và vững vàng hơn nhiều lắm. Hãy nghĩ đây là một đoạn đường ngắn mà ai cũng phải bước qua để hiểu hơn về điều mình cần, để sau này biết trân trọng những món quà khác mà cuộc sống mang lại. 



#Duphong