Thứ Ba, 3 tháng 9, 2019

Hồi ức

3 năm cấp ba nó tựa như một trận mưa rào hay một cơn gió mùa hạ. Nó chóng đến cũng chóng đi. Còn nhớ cái ngày bước vào trường biết bao bỡ ngỡ nhưng giờ chỉ vọn vẹn vài tháng chúng ta sẽ phải rời khỏi. Không còn phải mỗi sáng dậy sớm đến trường, không cần phải nơm nớp lo sợ mỗi lần kiểm tra bài cũ, chẳng được cùng nhau hát quốc ca mỗi sáng thứ hai, cũng chả còn những giờ học buồn ngủ đến độ không tài nào tiếp thu được, sẽ không được nghe nhưng câu nói quen thuộc hàng ngày trên bục giảng" này mấy em là lớp học hay cái chợ thế hả?" "tôi nói thật mười mấy năm đi dạy của tôi chưa bao giờ thấy ai như mấy em, thiệt không nói nổi mà" "..."đó là những câu từ quen thuộc mà chúng ta nghe đến thuộc lào lào. Chẳng có bất cứ cuộc chia rẽ hạnh phúc gia đình mang tên" họp phụ huynh" nữa, cũng chẳng còn "này mày làm bài xong chưa thế?? Cho tao chép với nào" "ê ê câu 6 khoang câu nào thế??"" Này đi wc với tao đi" "...". Chúng ta sẽ chẳng còn được như thế, chẳng cùng nhau luyên thuyên những chuyện không đầu không cuối. 
    
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét