Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2019

Anh vẫn thế, vẫn không hề thay đổi

ANH VẪN THẾ !

Anh vẫn thế, vẫn không hề thay đổi
Vẫn là anh, kẻ mua - bán nỗi buồn
Đem câu chữ dính đầy vôi và vữa
Trát lên mình mong kiếm một niềm thương

Rồi cứ vậy anh thành ra mắc nợ
Với nhân gian, cả bão, gió, mây, chiều
Mưa rồi nắng, đêm dài khuya ủ dột
Hoa, lá, cành.. thậm chí cả trăng treo

Ôi nhiều lắm anh còn không nhớ nữa
Tính ra anh đã nợ cả gia tài
Xong cứ vậy sống cuộc đời lang bạt
Em ơi mình liệu có được kiếp sau?

Anh vẫn thế vẫn hay buồn vô cớ
Rất nhiều năm chỉ thương mãi một người
Bởi anh biết dù nay em có đến
Mai em rồi cũng lại bỏ đi thôi

Vì anh mãi thuộc về trang kí ức
Nơi mùa Thu hoa lá vốn rụng đầy
Sẽ nằm mãi dưới bàn chân em bước
An lạc với đời 
tựa những nhánh cỏ, cây...
Cre: Trần Thành Vinh


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét