Thứ Ba, 5 tháng 11, 2019

NGẮM TUỔI TRẺ QUAY CUỒNG TRONG TĨNH LẶNG

06:22 0 Comments
Tuổi trẻ, ai mà chả có mối tình gọi là khắc cốt ghi tâm. Chúng ta dường như đã dốc cạn công sức để vun vén. Rồi đến 1 ngày, bất chợt cảm thấy không thể bên cạnh nhau được nữa. Thế là xa. Đôi khi, chúng ta đâu cần phải có lý do cho sự chia ly. Bỗng 1 ngày thức dậy, thấy người kia đi mất, người ở lại tự gom hết ký ức, những vụn vỡ mà ôm vào lòng. Tự mình gặm nhấm nỗi cô đơn không tài nào tả nỗi. Có đau đấy, có khóc đấy, nhưng chúng ta không thể làm gì khác ngoài chấp nhận. Không thể nào chối bỏ 1 điều. Có những người, chỉ có thể yêu nhau, nhưng không thể yêu nhau mãi mãi... Dù có bên nhau đoạn đường dài đến bao nhiêu, nhưng đến lúc phải xa, là xa.

Chia ly, là điều mà chúng ta không muốn, nhưng cuộc đời bắt ta phải chấp nhận. Người đi cũng đã đi rồi, mặc cho chúng ta có gục ngã ngay trước mặt họ, cũng không thể làm họ động lòng thêm nữa. Vậy thì thôi, mình ta ở lại tự ôm ấp những giấc mơ về những điều đã cũ, về tháng ngày mà ta đã mộng tưởng rằng chúng ta là trọn đời trọn kiếp. Tự mình mong nhớ, tự mình đơn phương... Để biết đâu, sẽ có người trở về vào cái ngày mà chúng ta không ngờ nhất. Rồi họ sẽ ôm ta vào lòng, ôm cho hết những tháng dài 1 mình ta bơ vơ giữa tất thảy mọi thứ trên cuộc đời. Rồi chúng ta sẽ khóc thật lớn, khóc cho hết những chênh vênh của 1 quảng đường không có nhau bên cạnh...

"Nếu còn có sau này, anh chắc chắn sẽ không để em lại 1 mình nữa!"

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2019

THẾ GIAN RỘNG LỚN, HÀ CỚ GÌ CỐ CHẤP NẮM CHẶT MỘT NGƯỜI KHÔNG BUÔNG?

00:07 0 Comments


 Sự cố chấp luôn đến từ tình yêu, sự đau khổ cũng vì yêu mà xuất hiện. Tình yêu là thứ có quyền năng đặc biệt, sẵn sàng nâng chúng ta dậy sau vấp ngã, cũng có thể trở thành một hố đen nuốt chửng bản thân ta. Bạn có bao giờ tự hỏi bản thân vì sao con người ta thường cố chấp trong tình yêu?

Thực ra câu trả lời đơn giản lắm! Là bởi vì yêu nên hàng ngàn, hàng vạn người đứng ngoài kia vẫn luôn đợi một người không từ bỏ. Là bởi vì thương nên day dứt trong lòng, buông thì không được mà tiếp tục cũng không đành. Nên chúng ta dựa vào chữ duyên để níu tình cảm kia ở lại.Đừng vội nói những người không thể buông tay trong tình yêu, cố gắng nắm chặt một người là cố chấp, mù quáng. Bởi vì trong thế giới của những người đang yêu, chúng ta là người ngoài cuộc, chắc chắn hiểu được mấy phần. Chuyện tình cảm của những đoạn đường tuổi trẻ, mỗi người lại có một cách yêu riêng. Mỗi người lại giữ trong lòng mình những cố chấp riêng.Tổn thương trong tình cảm, niềm tin đổ vỡ, hạnh phúc vỡ tan cũng chẳng thể khiến họ bỏ đi ý định ngừng yêu thương một người. Biết là đau thương, biết là bản thân trăm ngàn lần đáng trách. Thậm chí biết rằng mình không có một chỗ đứng trong lòng người còn lại, chúng ta vẫn không thể dũng cảm đứng trước mặt họ nói một câu từ bỏ.Quả thật, tình yêu đau lòng nhất không phải là chia tay. Mà là khi chúng ta đứng ở đây, nhưng trong mắt người ấy chẳng có ta, chưa từng động lòng khi ta rơi lệ. Là lúc mình cố gắng lại gần họ, họ lại tìm cách ra đi. Từng ấy thời gian của chúng ta, lãng phí biết bao nhiêu, từng ấy sự chịu đựng của chúng ta, vô vị biết bao nhiêu.Điều đau lòng trong tình yêu đôi khi không phải là phản bội, mà chính là cảm giác bản thân mình không có quyền ghen tuông với bất kỳ người nào cạnh họ. Là cảm giác tình cảm của mình trở thành thừa thãi nhất trên đời, là tình cảm một phía, là đơn phương giữa một tình yêu.Người ta thường khéo nói rằng: “Vạn người trước mặt không bằng một ánh mắt người thương”. Thế gian này chính là có cả tỷ người, nhưng ta vẫn cố nắm chặt một người, không buông. Ngoài tình yêu ra, điều gì có thể khiến chúng ta trở nên ấu trĩ như vậy? Phải chăng chúng ta sợ cả đời dài rộng này, không thể tìm thấy một người như thế? Chúng ta sợ không thể gặp được một người cho mình những rung động, khát khao được ở cạnh bên, được mở mắt ra là nhìn thấy? Chúng ta sợ mình cô đơn, sợ tiến đến một bước là người dưng, lùi lại một bước thành người lạ?Là bởi vì chúng ta quá nhạy cảm, quá đa nghi và nhiều suy nghĩ chất chứa trong lòng. Bởi chúng ta còn trẻ nên mặc định bao biện cho mình việc tiếp tục làm sai. Chưa một lần quay đầu nhìn lại xem ta đã lãng phí bao nhiêu hạnh phúc ở thời điểm đó. Cứ cho rằng tình yêu là thứ không thể thay đổi đi, nhưng sao chúng ta không nhận ra rằng người yêu thì có thể. Chúng ta luôn có nhiều hơn một người xứng đáng trên đời để yêu, và người ấy sẽ không bao giờ để bạn lại một mình.Bạn sẽ gặp được người đó một cách trọn vẹn nhất, người đó sẽ dần dần lấy đi sự cố chấp của bạn với người cũ, bù đắp những tháng năm không thể ở bên bạn bằng tất cả những tháng năm còn lại. Trước khi người đó đến, bạn đừng lo sợ, đừng hoang mang, bởi vì thế gian này có cả tỷ người, tìm một người nguyện nắm tay ta không phải là chuyện gì quá khó. Đừng cố chấp nắm chặt tay một người không buông nếu họ đã muốn nắm một bàn tay khác.Đừng cố tổn thương mình rồi khiến tình cảm đôi bên khó xử, hãy cứ buông tay nhẹ nhàng, an yên, bình thản. Tin tôi đi, rồi thời gian sẽ chữa lành tất cả và chúng ta rồi sẽ gặp được một người mới tốt hơn._Theo Helino_




Thứ Tư, 30 tháng 10, 2019

EM MẤT TÍCH RỒI, ANH CÓ...

06:22 0 Comments
EM MẤT TÍCH RỒI, ANH CÓ BẬN TÂM KHÔNG
Em mất tích rồi, anh có bận tâm không?
Nếu một ngày chẳng tìm thấy em đâu nữa,
Nếu một ngày chẳng còn ai đợi chờ anh phía sau cánh cửa,
Nếu một ngày chẳng còn ai khoác lên cổ anh chiếc khăn len màu cốm ngọt ngào...
Mùa đông này gió rét lạnh làm sao!
Em mất tích rồi anh có đi tìm một vòng tay khác?
Nụ cười ai kia có khiến lòng anh ấm thêm dù là trong chốc lát?
Hay sẽ khiến anh quên tìm một người đi lạc - là em...
Em mất tích rồi anh sẽ nhớ hay quên?
Con đường ngày xưa vẫn quen hay sẽ thành xa lạ?
Những đêm mưa phùn hắt hiu buồn bã,
Anh có âm thầm mở bài nhạc cũ ra nghe?
Mùa đông dài làm nỗi nhớ cứ lê thê...
Anh sẽ chạy đi tìm hay một mình quay về ký ức?
Em mất tích rồi...em xa anh, là thực!
Anh sẽ chạy đi tìm, hay tưởng chỉ mơ thôi?
Anh đã để mất em thật rồi...
Là do cố tình hay chỉ là không để ý?
Có phải mùa Đông giấu em quá kỹ...
Anh tìm chẳng ra, tìm hoài mà chẳng ra...
Chỉ là em đi rất xa, rất xa...
Ngoài tầm mắt anh, ngoài cả mùa Đông buốt lạnh!
Chỉ là nơi đó em sẽ không còn lạnh,
Bởi sự thờ ơ xâm chiếm mọi ngõ ngách trong lòng...
Em mất tích rồi, anh có bận tâm không?
#DuPhong

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2019

GIÁ TRỊ BẢN THÂN

22:19 0 Comments
GIÁ TRỊ BẢN THÂN.

Một người cha trước khi chết nói với con gái của ông: "Đây là chiếc đồng hồ mà ông của con đã cho cha và nó hơn 200 tuổi rồi. Nhưng trước khi giao nó cho con, con hãy đem nó đến tiệm đồng hồ ở con đường đầu tiên và nói với ông ta là con muốn bán nó, xem giá của nó là bao nhiêu."

Người con đi và trở về nói với cha của cô "người làm đồng hồ sẽ trả 5 dollar vì chiếc đồng hồ cũ”

Người cha lại bảo người con gái đem đồng hồ đến quán coffee bán. Con gái trở về và nói "Cha ơi, ông ta muốn mua giá 5$"

"Con hãy đem đến viện bảo tàng."

Người con gái đi và trở về nói với cha "Họ đề nghị trả cho con 1 triệu dollar cho cái đồng hồ này."

Người cha nói: "Cha muốn cho con biết, khi con đến đúng nơi thì giá trị của con được đánh giá đúng ngay lập tức. Đừng đặt chính mình vào sai chỗ và giận dữ khi con bị người khác đánh giá sai. Người biết giá trị của con sẽ trân trọng con, đừng ở chỗ không phù hợp với con, đừng ở bên cạnh người ko biết giá trị con."

Nguồn: Sưu tầm

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2019

KHÔNG PHẢI CỨ THƯƠNG NGƯỜI LÀ PHẢI NÓI RA

05:47 0 Comments


Không phải cứ thương người là phải nói ra đâu
Bởi còn lâu người mới thương mình lại
Đâu phải cứ thích nhau là bên nhau mãi mãi
Là hiện-tại-chẳng-chung-đường.

Lòng người ta thì rất khó lường
Nên chuyện yêu đương mình nên riêng mình giữ
Mình nghĩ về tương lai
Người ta buồn quá khứ
Gặp đúng người sai thời điểm thế thôi!

Không phải cứ thương người thì phải nói ra đâu
Cũng không phải tình đầu thơ dại nữa
Người ta thì có biết bao chọn lựa
Còn mình chỉ chọn người và lần nữa…đơn phương.

Không phải cứ thương người thì phải nói ra đâu
Dù muốn nói nhưng vẫn hèn nhát quá
Sợ từ người quen trở thành xa lạ
Sợ người ta lơ mình.

Không phải cứ thương nhau là viết một chuyện tình.


#ThúyNhân
#mangxahoivanhoc

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2019

TRƯỞNG THÀNH

05:56 0 Comments
Thì ra không phải cứ nói những lời phũ phàng như dao cứa, bị xua đuổi, bị chối bỏ lạnh lùng...mới là chịu tổn thương. Có những người ngày nào cũng nói những lời yêu thương ngọt ngào, nhưng khi em cần họ chứng minh điều đó bằng hành động, thì cái em nhận được chỉ là sự vô tâm và im lặng, em đã bị gạt ra rìa cuộc sống của họ từ bao giờ không biết. Cảm giác rất sợ hãi nhưng vẫn chọn tin tưởng và hi vọng vào một cái kết hạnh phúc, cuối cùng thứ nhận về vẫn chỉ là thất vọng và xót xa, rất đau lòng.

"Muốn tốt cho em" thường là cái cớ để một người rời bỏ em khi họ không còn thương em nữa. Vì không thương em nữa nên họ chọn buông thay vì cố gắng. Có thể trước mặt có khó khăn, thử thách, nhưng một người biết nghĩ cho em sẽ không vì bất cứ lý do gì lại đẩy em xa vòng tay của họ, bởi họ biết cái em cần là một người đàn ông vì em mà gánh vác, che chở, em chỉ cần một người thương yêu mình đủ nhiều. Nhưng họ không làm được điều đó, họ chọn người khác để nắm tay, để lo lắng và coi là cả cuộc đời mất rồi, cô gái ạ. 

Khi một người mang tình cảm chân thành của em ra làm trò đùa, mang yêu thương của em ra để vứt bỏ, chắc là em mất niềm tin nhiều lắm. Vậy mà em đã từng mong họ sẽ làm chú rể của riêng mình, đã từng đợi đến ngày mình với họ sống chung một mái nhà. Tất cả hóa ra chỉ là giả dối! Đừng buồn, cuộc sống này thật giả trắng đen lẫn lộn, ai cũng sẽ phải có lúc như em, chọn sai một con đường, nắm sai một bàn tay và khóc vì những điều không đáng. Nhưng không ai chết vì mất đi một người, họ chỉ chết khi để mất đi chính bản thân mình. Em còn gia đình, bạn bè ở bên cạnh, em còn một sự nghiệp để cố gắng, một thanh xuân để tận hưởng. Em có mất gì ngoài một kẻ không còn cần mình nữa? Chẳng phải đó cũng là cơ hội để em gặp người khác xứng đáng với mình hơn hay sao?

Vậy thì khóc cũng được, bỏ cơm cũng được, thậm chí bức bối quá thì đập phá một chút cũng không sao. Cô gái nào sau tổn thương rồi cũng trưởng thành và vững vàng hơn nhiều lắm. Hãy nghĩ đây là một đoạn đường ngắn mà ai cũng phải bước qua để hiểu hơn về điều mình cần, để sau này biết trân trọng những món quà khác mà cuộc sống mang lại. 



#Duphong

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2019

SAU CHIA TAY

05:40 0 Comments
CHIA TAY XONG, thứ khiến chúng ta đối mặt khó khăn nhất không phải là KÝ ỨC mà là NHỮNG HY VỌNG

Nếu mà không có thứ gọi là HY VỌNG xuất hiện sau những sự tan vỡ thì mọi thứ đơn giản lắm. Lúc đó, chẳng ai muốn dây dưa với ai, cũng chẳng có ai muốn gìn giữ hình ảnh đối phương trong lòng làm gì. Vậy nên, dù có yêu cỡ nào cũng dứt cái rẹt là xong. Vấn đề chỉ còn là của thời gian, vì lòng người đã định cả rồi.

Không block thì cũng bỏ theo dõi, mặc dù có tò mò về cuộc sống của đối phương, cũng biết tự mình mà ngăn cản. Bấn quá nữa thì có người mới liền để lấp đi khoảng trống trong tim. Nhưng mà...., kết cấu của loài người chết tiệt, bao giờ cũng sẽ lén lút bỏ vào trái tim những tổn thương của mỗi người một tí HY VỌNG. Chỉ cần một tí ấy thôi cũng đủ khiến người ta cứ thấp thỏm, thương thương nhớ nhớ, thấp thỏm chờ đợi một tia nắng sau những ngày giông bão, dù người ta thừa biết  mặt trời của họ đã lặn từ lâu rồi.

HY VỌNG, là lúc bạn luôn mơ tưởng về một tương lai hàn gắn như chưa hề có một điều gì xảy ra. Là khi bạn luôn nhạy cảm với từng cử chỉ của đối phương như thể là tín hiệu của sự quay lại, là khi mà bạn ngập ngừng muốn dứt nhưng điện thoại cứ chờ mãi một tin nhắn hay cuộc gọi nào đấy, dù bạn biết rằng chắc chắn: không thể có. Sự đau đớn của HY VỌNG mang đến khiến bạn trờ thành một kẻ ngu ngốc, mặc cho bất kỳ ai khuyên nhủ. Bạn up story, bạn viết status, bạn post instagram, bạn làm đủ cách để chuyền cho người kia một thông điệp rằng: bạn vẫn còn thương họ. Bạn ngẩn ngơ cả ngày để coi thử trong số những người đã đọc story của mình có avatar người cũ không. Bạn tốn cả ngày qua ngày để đặt hy vọng vào những điều nhỏ nhoi nhất. Trong một khắc, bạn nhận ra những ngày đó, bạn trở thành một kẻ vô dụng nhất Trái Đất, khi mà để con tim điều khiển lý trí đến mức lu mờ đi mọi thứ. Lúc ấy, HY VỌNG giống như những tia chớp, chỉ xuất hiện lóe lên trong vài khắc. Vậy nên, bạn không thể nào mất tập trung để nhìn thấy nó. Bạn thấy vui khi nó xuất hiện và đầu đầy ắp suy nghĩ mỗi khi nó biến mất. Cho đến khi bạn mệt mỏi, kiệt sức và dần dà nhận ra rằng mình không còn đủ năng lượng để chờ đợi nữa, bạn mới chấp nhận sự thật rằng: HY VỌNG cũng giống như một cánh hoa anh đào, chỉ đẹp khi bạn nhìn ngắm và rụng đi khi bạn bắt đầu cố gắng với lấy. Càng cố chạy theo HY VỌNG bạn càng phải chạm mặt với sự thật rằng người ta đã đi mất.

ĐÚNG, ĐÃ ĐI MẤT VÀ KHÔNG CÒN LÀ CỦA BẠN NỮA!

______________________________________________

Written by: Huỳnh Quang Minh (Đích Lép)
Nguồn: Tizi Đích Lép

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2019

EM LÀM GÌ CHO HẾT TUỔI 20?

05:59 0 Comments
Em làm gì hết tuổi 20!
 Người ta hỏi em: "Em làm gì cho hết tuổi 20?" Em trả lời: "Thanh xuân của em đó, bao giờ mới hết được. Tháng ngày rong chơi, tháng ngày vui thú. Bao yêu thương ngụm lặn trong tim người. Em còn đang yêu đời. Làm sao mà hết được!"
 Người ta im lặng. Dõi theo. Rồi ngày cuối 20, em gặp người em thương da diết.
 Em tin tưởng người trao đi tất cả. Tấm thân này, con tim này, bao nhiêu của cải, em đem người ta hết, chẳng giữ lại gì. Bởi em nghĩ: "Yêu thương cho đi, không cần nhận lại."
Em xinh, em đẹp. Nhưng người ta bỏ em đi.
Có người khác, đẹp hơn em, xinh hơn em, giàu có và vương vị hơn em. Người ta bỏ em đi, tất nhiên rồi. Ai mà chẳng chọn điều tươi đẹp hơn.
Em khóc, rồi em cười. Em chìm sâu trong biển trời vô tận. Mưa rơi em khóc, lá rụng em buồn. Em tự hỏi: "Tuổi 20 em đang đẹp cơ mà? Sao người phá vỡ?"
Em chẳng làm nữa, em chẳng chơi nữa.
Em 21.
Bớt cười một chút, bớt vui một chút. Em cuộn tròn trong góc căn phòng màu tối đen.
Người thương không tìm em làm bạn, chó đen bên em cận kề. Cái bóng nó lớn, em thì nhỏ bé cô liêu. Với trong đêm tối, cất tiếng thở dài. Niềm tin của em, đi đâu chơi mất. Tìm không thấy, gọi không hay. Em chỉ khẽ gọi, trong cơn run vì bỏ bữa. Đôi mắt thâm quầng, nhiều ngày ngủ không yên.
"Em làm gì hết tuổi 20"
 #elvisnguyen

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2019

Hồi ức

22:21 0 Comments
3 năm cấp ba nó tựa như một trận mưa rào hay một cơn gió mùa hạ. Nó chóng đến cũng chóng đi. Còn nhớ cái ngày bước vào trường biết bao bỡ ngỡ nhưng giờ chỉ vọn vẹn vài tháng chúng ta sẽ phải rời khỏi. Không còn phải mỗi sáng dậy sớm đến trường, không cần phải nơm nớp lo sợ mỗi lần kiểm tra bài cũ, chẳng được cùng nhau hát quốc ca mỗi sáng thứ hai, cũng chả còn những giờ học buồn ngủ đến độ không tài nào tiếp thu được, sẽ không được nghe nhưng câu nói quen thuộc hàng ngày trên bục giảng" này mấy em là lớp học hay cái chợ thế hả?" "tôi nói thật mười mấy năm đi dạy của tôi chưa bao giờ thấy ai như mấy em, thiệt không nói nổi mà" "..."đó là những câu từ quen thuộc mà chúng ta nghe đến thuộc lào lào. Chẳng có bất cứ cuộc chia rẽ hạnh phúc gia đình mang tên" họp phụ huynh" nữa, cũng chẳng còn "này mày làm bài xong chưa thế?? Cho tao chép với nào" "ê ê câu 6 khoang câu nào thế??"" Này đi wc với tao đi" "...". Chúng ta sẽ chẳng còn được như thế, chẳng cùng nhau luyên thuyên những chuyện không đầu không cuối. 
    
 

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2019

TUỔI THANH XUÂN TỚ VÀ CẬU

22:44 0 Comments

TUỔI THANH XUÂN TỚ VÀ CẬU

Rất nhiều năm sau khi hai chúng ta đều đã sống yên bình, bỗng một ngày ngồi trên xe bus đi qua một góc phố tấp nập và chợt trông thấy cậu, có lẽ tớ sẽ rất muốn bảo người tài xế dừng xe lại, muốn đập vỡ ô cửa để được cậu chú ý, muốn lập tức nhảy xuống khỏi xe, chạy thật nhanh, gọi cậu thật lớn, phá bỏ hết những gì ngăn cách giữa chúng ta... Nhưng rồi thì tớ cũng chỉ có thể run run đặt tay lên lớp kính, ngồi yên ở đó và không ngừng tưởng tượng, lặng lẽ nhìn cậu xa dần, xa dần... Bởi lúc ấy tớ đã biết, tớ chỉ có thể cùng cậu đi một đoạn đường này thôi.
***

Đến lúc tớ phải làm một người lớn chín chắn điềm đạm rồi. Không được hành động cảm tính, không được len lén nhớ thương, không được ngoảnh đầu nhìn lại. Sống cuộc đời của tớ đi thôi. Nghe lời cậu, không phải mọi chú cá đều mãi bơi trong cùng một khoảng biển. Chia ly là chuyện thường tình, rồi một ngày, những người tớ từng thương mến cũng sẽ rời khỏi khoảng biển của riêng tớ. Có đôi khi tớ nghĩ, nếu có thể gặp cậu vào lúc cậu đã trưởng thành, hoặc sắp kết hôn, vậy thì tốt biết mấy. Thế nhưng ông trời lại cứ khiến tớ gặp cậu vào những năm mười mấy tuổi. Giữa quãng lưng chừng tuổi trẻ ấy, tớ có thể trở thành người cậu thích, nhưng không thể là người cùng cậu đi đến cuối cuộc đời. Lời hứa hẹn của tuổi mười mấy chẳng hề nông cạn qua quýt, chỉ là chúng mình không đủ sức thực hiện. Những năm tháng ấy, quá khứ không nhiều dấu ấn, tương lai phía trước mịt mờ, vậy mà lại khiến tớ cả đời này không thể nào quên.
Nói sao nhỉ? Có lẽ là rất nuối tiếc. Tình cảm dành cho cậu giống như trò cầu trượt, mỗi ngày lại trượt xuống một chút, trượt xuống một chút. Tớ ngồi ở điểm dưới cùng, biết khó có thể quay đầu. Là không có sức để quay về, cũng không muốn lặp lại quá trình đứng lên phủi bụi bặm trên thân thể rồi loạng choạng xông vào giữa biển người mênh mông nữa. Thời gian rất dứt khoát, chúng mình đều lương thiện, hẳn có thể sống cuộc đời tốt đẹp của riêng nhau. Và nếu được một lần nữa gặp lại cậu, tớ tin mình vẫn sẽ mỉm cười. Nhiều lúc tớ nghĩ mình đã hoàn toàn từ bỏ cậu rồi. Thế mà có những khi lơ đãng, vẫn nhớ lại những lời cậu từng nói với tớ. Tớ biết những ký ức đó đều tồn tại, cảm giác ngọt ngào cũng không phải hão huyền. Nhưng quá khứ là quá khứ, qua rồi thì không tìm lại được. Tớ nhớ cậu, là thật. Chúng mình không thể quay về, cũng là thật. Trưởng thành nghĩa là ngày càng chạm được đến bản chất vốn có của mình, cũng có thể quen dần với nỗi cô đơn, mất mát và thất bại, rồi chấp nhận và đối mặt với chúng. Ai cũng có những lúc suy sụp, nhưng đừng để nó ảnh hưởng đến tớ là được. Cần phải trở thành một con người mà chính tớ yêu thích, rồi gặp ai đó không cần tớ phải gắng sức thay đổi để lấy lòng họ. Thực ra trong tim chúng ta đều có một người không thể nào quên được. Tớ sẽ nhớ người ấy vào lúc rảnh rỗi, vào lúc ăn cơm, hay là khi đang đi dạo trên đường, hoặc trong lúc đang nghe một bài hát. Rồi sau đó tớ dần phát hiện ra, dẫu người ấy có ở bên hay không, cuộc sống của tớ cũng không thay đổi. Tớ vẫn ăn uống, vẫn ngủ, vẫn chơi, vẫn kết thêm bạn bè... Đến khi ấy tớ sẽ hiểu, có những người cả đời này tớ không quên nổi, nhưng họ cũng chẳng thể làm ảnh hưởng đến cuộc sống của tớ.
Đến ngã rẽ là mỗi người đi một ngả. Lúc chia tay cố nhìn nhau thêm chút nữa, để quay đầu rồi sẽ không ngoảnh lại. Không phải vì tớ cứng rắn dứt khoát gì, mà bởi tớ biết chỉ cần quay lại, trông thấy khuôn mặt quen thuộc của cậu, tớ sẽ luyến tiếc. Nhưng chúng ta không thể đứng mãi một chỗ. Trái đất tròn, còn đường thì thẳng. Nếu sau này được gặp lại, hãy để đôi bên đều có thể vui vẻ mỉm cười. Tớ chỉ mong trong những năm tháng tương lai còn chưa nhìn thấy được, hai đứa mình đều có thể hạnh phúc yên vui. Tớ nghĩ ai rồi cũng sẽ gặp một người giống như tớ từng gặp cậu. Người ấy không phù hợp với điều kiện chọn bạn đời của cậu, nhưng cậu vẫn cứ thích, dù người ấy mang cho cậu những tổn thương, dù khi ở bên nhau cả hai luôn lo lắng, rồi ngay đến chính cậu cũng chẳng giống cậu bình thường nữa... Nhưng rất lâu sau khi nhắc đến người ấy trước mặt một ai đó, cậu sẽ chỉ nhớ tới những điều tốt đẹp. Trong những năm tháng ngây thơ chưa trưởng thành của tớ có một người như cậu, khiến cuộc sống tẻ nhạt lúc ấy có thêm bao sắc màu, tự đáy lòng, tớ rất cảm ơn.
Những đêm không ngủ được, nằm nghĩ về những chuyện đã qua, những người đã gặp, tớ chợt nhận ra rằng: Có rất nhiều người đã từng thân thiết, từng trò chuyện thâu đêm suốt sáng, thậm chí coi nhau như người thương thực sự. Nhưng chỉ bẵng đi một thời gian, họ bỗng trở nên xa lạ mà chẳng cần bất kì một lý do nào cả. Tớ gọi đó là "người đi ngang đời nhau". Đến bất chợt, dừng lại đôi phút, rồi ra đi cũng như cái cách mà họ đã đến, không để lại một lời nói hay một vết tích. Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có đôi lần gặp những người như vậy, nhưng có lẽ, ta sẽ chẳng thể trách móc họ được. Bởi chính ta cũng đang là người đi ngang cuộc đời của một ai đó ngoài kia. Trên đời này luôn có những người mà bạn rất yêu thương nhưng chẳng thể chung đường, mãi mãi là như vậy... Tớ không biết lấy lý do gì để quan tâm cuộc sống của cậu, cũng không biết lấy cớ gì để cậu lắng nghe tâm sự buồn của tớ. Tớ nhớ về những ngày tháng trước kia, mặc dù tớ biết cuộc sống nên hướng về phía trước, hay là vì đã lâu chúng ta không liên lạc.
Cuộc đời cơ bản là có hai chặng đường chính: thanh xuân và những năm tháng còn lại. Có những người rất may mắn, họ được là thanh xuân của nhau, rồi cùng nhau bình bình lặng lặng đi hết đoạn đường còn lại. Cũng có những người rất đáng thương, họ kịp là thanh xuân nhau, nhưng người nắm tay họ đi hết cuộc đời dài đằng đẵng này, lại là một người khác.
Như tớ và cậu.
-st-

NHỮNG CÂU NÓI HAY VỀ TUỔI THANH XUÂN

22:40 0 Comments
1. Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều.
(Reply 1997)
2. Tôi thích sự hết mình của tuổi trẻ. Nó là một minh chứng cho những điều ngờ nghệch ngốc nghếch điên rồ chúng ta có thể làm, nhưng lại không thể làm vào độ tuổi khác. Vậy thì tại sao không sống hết mình? Khi mà chúng ta chỉ có thể sống một lần, và tuổi trẻ cũng chỉ có một lần mà thôi!
(Những đêm không ngủ, Minh Nhật)
3. “Tôi không hiểu một người con khi lớn lên rồi, với đời sống của riêng mình, sẽ có bao nhiêu phần trăm thời gian ở cạnh bố mẹ mình?”
(Khải Đơn)
4. Tuổi thanh xuân là chuyến tàu đẹp nhất của mỗi đời người. Nhưng có lẽ vì vậy mà con người ta đặt thật nhiều ước mơ bồng bềnh trên đó.
Và những kẻ càng nặng tình, trọng tình càng thấy lòng hụt hẫng, chơi vơi.
Vì có những sân ga không như lòng đã nghĩ…
Vì có những gió giông cản lối, hao hụt niềm tin.
(Tuổi thanh xuân đôi chuyến tàu đi lạc lối, Lương Đình Khoa)
5. Sau này, khi ta đã ra đời làm việc, hay xa nhà để học tập, có lẽ về nhà cũng chỉ kịp nói dăm ba câu, rồi lại rời nhà đi tiếp, ngay cả một bữa cơm cũng chẳng kịp ăn. Lúc ấy, có lẽ ta sẽ giật mình lúc ngẩng mặt lên, nhìn thấy những sợi tóc bạc đã điểm nhiều hơn trên mái đầu cha mẹ. Thời gian vốn chẳng đợi người. Thanh xuân rất vội, thế nhưng đừng đi quá nhanh, để rồi cuối cùng chỉ còn mình ta ngơ ngẩn ở đời. Nếu có cơ hội, hãy về nhà, nhiều hơn.
(Yusakumi Kudo)
6. Thanh xuân, chính là gặp gỡ với bảy cái tôi: một là tươi sáng, hai là đau buồn, ba là đẹp đẽ, bốn là mạo hiểm, năm là quật cường, sáu là yếu mềm, và cái cuối cùng chính là – đang trưởng thành.
(Bạch Y Tiêu Lang)
7. Khi người ta trẻ, người ta còn dư dả những niềm tin trong lành nhất để trao đi và nhận lại yêu thương.
(Ngày trôi về phía cũ, Anh Khang)
8. Khi tuổi trẻ không còn nhiều, tớ muốn bị hạ gục bởi một cái gì đó lớn lao.
(Hồ, Banana Yoshimoto)
9. Nhưng tuổi hai mươi gặp gì cũng hăng hái đeo mang, thấy gì cũng hớn hở vơ lấy vào mình, lỉnh kỉnh những phấn son, tô vẽ và xiêm áo, tuổi hai mươi ấy giờ nằm lại ở đâu?

(Nguyễn Ngọc Tư)
10. Tình yêu chúng ta có trong tuổi trẻ chỉ là hời hợt so với tình yêu mà một người đàn ông già nua dành cho người vợ già của mình…
(Will Durant)
11. Tuổi trẻ đều như vậy, đáy lòng chúng ta luôn cất giấu một bóng hình, chúng ta sẽ vì một câu nói vu vơ của người ấy mà vui mừng không ngớt. Có lẽ câu nói ấy chỉ là vô tình, không hề có dụng ý gì đặc biệt, nhưng như vậy cũng đâu sao, miễn vui là được, chúng ta còn trẻ mà! Kẻ sĩ chết vì người tri kỷ! Người con gái làm dáng vì người mình yêu. Có như vậy, sau này hồi tưởng lại, chúng ta mới có thể mỉm cười vui vẻ vì cuối cùng những tháng năm của tuổi thanh xuân đã không trôi đi trong uổng phí.
(Chẳng thể nói lời yêu, Lâm Phỉ Nhiên)
12. Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Mỗi người đều từng có khoảng thời gian bồng bột đấy, khoảng thời gian mà mọi cậu con trai cùng thích một cô gái trong lớp, đi qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường không tên. Thế rồi, tuổi thanh xuân lặng lẽ qua đi…
(Cô gái chúng tôi theo đuổi năm nào, Cửu Bả Đao)
13. Lý do tuổi trẻ chúng ta là một trải nghiệm đau khổ, vì nó chứa đầy những điều chúng ta không biết. Giống như khi làm bài kiểm tra, có quá nhiều chỗ trống, khiến ta không biết phải điền gì vào đó. Khi nghĩ lại quãng thời gian đó, không có đáp án chính xác nào cho những chỗ trống cả. Nhưng không biết vì sao tôi có một nỗi sợ đối với người cầm đáp án và người chấm. Và cả nỗi sợ tôi sẽ viết đáp án khác với mọi người. Tuổi 20 của tôi luôn là một kỳ thi đầy căng thẳng như vậy.
(Reply 1994)
14. “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thắng được thanh xuân…”
(Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta)
15. “Thuở ấu thơ, gia đình tôi sống cùng siêu nhân. Người ấy là bách chiến thiên long có thể sửa được mọi thứ trên đời. Bất kể lúc nào, bất kể nơi đâu có ai gặp khó khăn, người đó sẽ xuất hiện ngay lập tức, sau đó giải quyết tất cả, giống như hiệp sĩ vạn năng vậy. Người ấy tồn tại như một anh hùng siêu cấp không được phép yếu đuối.
Nhưng sau khi tôi hiểu chuyện rồi thì mới thấy thật không dễ thấu hiểu chút nào. Chỉ là họ không để bị phát hiện mà thôi. Siêu nhân cũng là người.
Có bao nhiêu dơ bẩn, khinh miệt, khiến người khác ghê tởm, thế giới bi thương, đáng sợ, khiến người ta mệt mỏi, trước mặt bố chúng đều biến mất không dấu vết thì phải…
Nhưng hiện giờ tôi mới hiểu được rằng, cho dù bao nhiêu dơ bẩn, khinh miệt, khiến người khác ghê tởm, hay thế giới bi thương, đáng sợ, khiến người ta mệt mỏi, lý do khiến bố có thể kiên trì trụ vững… là vì có người cần phải bảo vệ. Bởi vì có người thân, có tôi.
Không phải đưa ra lý do nào khác, là do bố phải tiếp tục sống với danh nghĩa người cha. Chỉ thế thôi!”
(Reply 1988)
_Nguồn st_

Những câu nói hay về tình yêu buồn ‘đẫm lệ’

22:24 0 Comments

Những câu nói hay về tình yêu buồn ‘đẫm lệ’

Những câu nói hay về tình yêu buồn luôn ẩn chứa sự buồn đau khi cô đơn, chia tay hay rạn nứt trong tình cảm, nhưng nó cũng là “liều thuốc” tốt nhất cho những trái tim đang bị tổn thương. Dưới đây là những câu nói hay về tình yêu buồn hay nhất, hãy cùng chia sẻ và cảm nhận một “dư vị” khác của tình yêu nhé!



Trong cuộc sống, chắc chắn ai cũng phải biết đến hương vị của tình yêu. Là một thứ gia vị của cuộc sống, vì thế, trải qua tình yêu là phải “nếm” cay đắng ngọt bùi, lúc vui, lúc buồn thì mới có thể tồn tại vĩnh cửu.
Một chuyện tình buồn là điều không ai mong muốn những đôi khi, nhưng trong thực tế, tình yêu luôn gặp phải những thử thách, thậm chí là chia tay nếu cả 2 không đồng lòng hay nhường nhịn nhau.
Khi tình cảm bị rạn nứt hay gặp những chuyện buồn chán, thì những câu nói hay về tình yêu buồn sẽ là “liều thuốc” tinh thần hữu hiệu để bạn hiểu hơn về người ấy và vượt qua “sóng gió” của tình yêu.

Những câu nói hay về tình yêu buồn luôn chứa đựng tâm sự buồn chán về tình cảm đôi lứa. Ảnh minh họa. 

Những câu nói hay về tình yêu buồn luôn ẩn chứ những tâm sự, tâm trạng chán nản về những cuộc tình đã qua… nhưng khi đọc lại sẽ giúp ta càng thấu hiểu hơn về tình yêu đôi lứa và trân trọng những gì đang có.
Những lúc buồn chán, hãy cập nhật, chia sẻ những status hay về tình yêu buồn lên Facebook hay blog cá nhân để tìm sự đồng cảm với bạn bè, người thân và tâm trạng buồn cũng nhanh chóng bị cuốn đi.
Hãy cùng cảm nhận và chia sẻ những câu nói hay về tình yêu buồn mà Tinmoi.vn giới thiệu dưới đây để hiểu rõ hơn về tình yêu nhé.

Những câu nói hay về tình yêu buồn đầy ý nghĩa

1. Buồn nhiều lắm nhưng lòng không thích nói...
- Nói ra rồi cũng có được gì đâu
- Cứ âm thầm mà giấu đi tất cả
- Để ngày mai ta lại nở nụ cười!
- Có những người không làm gì mà hạnh phúc tự đến...
- Có những người rất cố gắng nhưng hạnh phúc vẫn lạnh lùng bước đi.
2. Tại sao cứ nhớ cứ thương
Tại sao cứ mãi vấn vương trong lòng
Tại sao cứ đợi cứ mong
Tại sao cứ mãi ngóng trông một người
3. Chúng ta:
Cứ tự làm đau mình...
Khi đọc đi đọc lại những dòng tin đã cũ...
Lật lại những lá hình đã phai mờ...
Mặc cho lòng tiếc nuối, đau đớn đến tận cùng...
Chúng ta :
Cứ tự làm đau mình...
Khi mỗi đêm luôn để điện thoại cạnh bên...
Chờ mòn mỏi một tin nhắn rồi hụt hẫng, chông chênh...
Chúng ta :
Cứ tự làm đau mình như thế. như thế...
Yêu một người, nhớ một người, vắng một người...
Mình ta lạc bước, giữa đại lộ yêu thương.
4. Có những chuyện ....
....phải giữ cho riêng mình.
Giống như anh.
Em cứ muốn ...
....đặt anh ở đấy.
Chỉ vậy thôi.
Em ghét anh.
Có ghét...
.... Có tức giận....
.... Cũng có yêu.
Em muốn đặt anh...
... tận trong đáy lòng mình.
Rồi em sẽ không bao giờ...
... để ai biết thực ra em cần anh đến mức nào.
Em nhớ anh!
Những câu nói hay về tình yêu buồn ‘đẫm lệ’ 2
Những stt hay về tình yêu buồn dường như đã quá phổ biến trên mạng xã hội. Ảnh minh họa. 
5. Con người vẫn cô đơn trong từng nhịp thở, mỗi bước chân đi. Đôi tay nhỏ không biết thu mình vào đâu mỗi độ gió lạnh tràn về.
6. Tình yêu, thật mệt.
Tôi sợ nhìn thấy ai đó bước ra khỏi cuộc đời mình nên có lẽ đóng chặt các cánh cửa lại là điều tốt nhất.
Mỗi lần tiếp nhận một người, tim lại chằng chịt những vết xước. Tự hỏi bản thân mình rất nhiều, đã dành tất cả cho cuộc tình ấy rốt cuộc nhận lại được những gì. Chỉ có những khoảng trống hoang hoải trong tâm hồn và nỗi lòng trống trải mà thôi.
7. Hứa hẹn đủ điều...
Nhưng...
Liệu có vì nhau mà làm tất cả?!?
Hay. . .
Lại buông thả khi có người thứ ba!?!
Yêu nhau cuồng say...
Yêu nhau tha thiết...
Nhưng rồi...cũng có ngày...
...bước qua nhau...
...như Chẳng hề quen biết!!???
8. Nắng đã lên
… Sao tim vẫn lạnh?
Mưa đã tạnh
... Sao lệ vẫn rơi?
Sóng mãi chơi vơi
... Để bờ cát đợi?
Cứ đợi hoài
... Đợi mãi vậy sao?
Mưa đang khóc
... Hay lòng tôi rơi lệ?
Mưa rớt xuống
... Còn lệ ngấm vào tim!
9. Chợt Nhận ra . . .
- Người duy nhất mà mình có thể dựa
vào trong lúc hụt hẫng
- Lại chính là bản thân mình
- Tay trái sẽ an ủi
- Tay phải khẽ gạt đi nước mắt
- Chăn sẽ ôm lấy mình
- Gối sẽ cho mượn vai để Khóc
- Mọi chuyện sẽ ổn thôi...
10. Yêu là gì?
- Là nhìn thấy những gì không hoản hảo ở người đó mà vẫn yêu
- Là muốn mang lại cho người mình yêu những gì tốt đẹp nhất
- Là người mà mình muốn chăm sóc và yêu thương suốt đời
- Dù người ấy có vô tâm vs mình nhưng trong lòng vẫn yêu
- Và yêu là đã mang trên mình 4 chữ "CHẤP NHẬN " và "HY SINH''.
11. Độc thân không đáng sợ. Đáng sợ là rõ ràng đang yêu mà vẫn như chỉ có một mình.
12. Thiết nghĩ rằng, sau chia tay thay vì phân bua đúng sai, thắng bại kẻ ở người đi, những cặp đôi nên dành cho nhau những ấn tượng tốt. Có như vậy, chuyện tình mới không trở thành trò cười cho người ngoài, khi bất giác gặp nhau trên đường cũng là những nụ cười thân thiện chứ không phải ánh mắt hận thù đầy đau đớn. Thay vì đau lòng vì một mảnh ghép không vừa, hãy bỏ qua nó và tìm những mảnh lego hoàn hảo hơn bạn nhé!
13. Người ta nói rằng...
"Có duyên mới gặp, có nợ mới yêu"
- Nhưng cuộc sống này, ngang trái lắm.
- Đường đời này, nhiều lắm những chông gai.
- Yêu nhau...
Chưa đảm bảo được điều gì cả.
- Yêu nhau...
Chắc gì đã bên nhau mãi.
- Bởi...
- Đến và đi như 1 quy luật tất yếu.
Và...
- Còn gì đau hơn khi phải buông tay, người mà bản thân luôn yêu thương và đặt trọn niềm tin?!
Những câu nói hay về tình yêu buồn ‘đẫm lệ’ 3
Hãy cùng đọc và cảm nhận những status buồn về tình yêu để thấu hiểu dễ dàng vượt qua "sóng gió" tình yêu. Ảnh minh họa.  
14. Nếu như được quay trở về quá khứ !!!
- Em sẽ chọn không quen biết anh
- Không phải vì em hối hận
- Mà là em không muốn thấy kết quả như bây giờ !!!
Nhưng dẫu sao...
Cảm ơn anh đã bỏ rơi em để e biết rằng không có gì là mãi mãi ...
- Cảm ơn anh đã làm em tổn thương để em biết cách đứng dậy và mạnh mẽ hơn ...
- Cảm ơn anh đã lừa dối e để e biết rằng không phải thứ gì cho đi thật lòng cũng nhận lại một cách thật lòng.
15. Có phải dạo này mình quá khác rồi không?
- Lạc lõng trong Cuộc Sống
- Lạc lối trên con đường mình đang đi
- Có lẽ cái cảm giác cô đơn nhất không phảim là khi ở 1 mình.
- Mà là khi ở giữa rất nhiều người...
...Nhưng lại cảm thấy cô đơn!!!
16. Có cách nào để đỡ nhớ anh không?
Em tự hỏi và thấy lòng bối rối
Em hỏi gió thì gió còn rất vội
Nắng ngập ngừng không giúp được em!
Có cách nào để đỡ nhớ anh không?
Hỏi trăng ư? Trăng làm sao nghe thấy
Bầu trời cao triệu vì sao nhấp nháy
Chẳng thể trả lời cho nỗi nhớ không tên.
Có cách nào để đỡ nhớ anh không?
Để lúc buồn thấy lòng không trống vắng
Em vẫn hỏi trong từng chiều phai nắng
Rồi tự trả lời, tự em biết mà thôi!
17. Đừng khóc lóc hay thể hiện sự đau khổ trước mặt kẻ đã bỏ rơi mình để hy vọng họ cảm thấy nuối tiếc và quay lại, điều đó chỉ khiến bạn trở thành kẻ đáng thương mà thôi
Vốn dĩ người yêu thương ta thật sự sẽ chẳng bao giờ bỏ rơi ta như thế.
18. Một người thật sự thương em, bận thế nào, họ cũng sẽ cảm thấy mình rất rảnh khi ở bên em. Một người không có thương em, rảnh đến mấy, họ cũng cảm thấy có nhiều việc đáng làm hơn là dành thời gian cho em!
Thế nên: Muộn rồi đó ngủ đi, đừng ngốc nghếch chờ đợi tin nhắn của ai đó nữa, nếu người ta quan tâm em, thì sẽ không để em phải chờ đợi thế đâu ..
19. Có đôi khi...
......muốn được quên tất cả.
Có đôi lúc...
.......nước mắt chợt trào rơi.
Có đôi lần...
.......cứ nghĩ mình hạnh phúc.
Có đôi tay...
.......đang lặng lẽ buông xuôi.
Nghẹn lắm...
.......nhưng không nói lên lời.
Thôi thì...
............cám ơn những gì đến và đi.
Để đôi chút...
................gì đó gọi là.............. Kỷ Niệm.
20. Khi bạn thật lòng yêu một ai đó nhưng cuối cùng lại chia tay, sau này bạn sẽ rất khó yêu một ai khác, bạn sẽ không muốn phí thời gian cũng như không muốn bỏ công sức ra để tìm hiểu.
Giống như bạn sắp viết xong một bài văn, nhưng cô giáo lại nói bạn viết chữ quá cẩu thả, xé đi bắt bạn viết lại vậy. Tuy bạn nhớ đoạn mở đầu và nội dung nhưng bạn đã lười viết rồi. Vì bài văn bị xé kia đã xài cạn hết sức lực của bạn, chỉ còn thiếu một đoạn kết nữa thôi - thế mà bạn lại phải bắt đầu lại từ đầu...
21. Khi Anh nói dừng lại, Anh có nghĩ đến ngày sau?
Khi Anh nói chán rồi, Anh có nghĩ đến cảm xúc của Em lúc ấy?
Khi Anh nói những điều làm tổn thương Em sâu sắc, Anh có biết đến Em?
Khi Anh nói đừng liên lạc nữa, Anh có biết bầu trời trong Em đã sụp đổ?
Để bây giờ Anh nói rằng Anh vẫn còn yêu...
Để lúc này Anh nói Anh luôn không hạnh phúc...
Để sau một năm Anh dằn vặt ân hận vì dối Anh, dối cả bản thân...
Để giờ đây Anh xin lỗi, Anh muốn ta yêu lại từ đầu...
Xin lỗi Anh, Em không thể...
Một lần tổn thương là quá đủ...
Một lần Em vật vã với đau thương...
Cảm xúc giờ đây không còn nữa...
Và hơn hết, cánh cửa trái tim một lần Anh đánh sập chỉ còn lại đống hoang tàn.
22. Người đến rồi người đi
Chỉ còn mình tôi lang thang cô đơn một mình nhìn mọi người hạnh phúc.
23. Đến một lúc nào đó...
Đến một lúc nào đó, sự hy sinh của bạn sẽ chẳng còn cần...
Đến một lúc nào đó, bạn sẽ hiểu rằng mình không thể tiếp tục
Đến một lúc nào đó, bạn cảm thấy mình đã hết sức vì cố gắng
Đến một lúc nào đó, bạn cảm thấy mình phải lặng lẽ buông tay
... ... Đến một lúc nào đó, trái tim bạn cạn kiệt những cảm xúc...
Nhưng chưa đến lúc, bạn cũng không thể kết án trái tim mình... nếu lý trí bạn không đủ mạnh.
Nhưng nếu bạn chủ động để nỗi đau sẽ vơi bớt khi té ngã thì có lẽ mọi thứ sẽ nhẹ nhàng...
Tâm An (Tổng hợp)

Anh vẫn thế, vẫn không hề thay đổi

22:01 0 Comments
ANH VẪN THẾ !

Anh vẫn thế, vẫn không hề thay đổi
Vẫn là anh, kẻ mua - bán nỗi buồn
Đem câu chữ dính đầy vôi và vữa
Trát lên mình mong kiếm một niềm thương

Rồi cứ vậy anh thành ra mắc nợ
Với nhân gian, cả bão, gió, mây, chiều
Mưa rồi nắng, đêm dài khuya ủ dột
Hoa, lá, cành.. thậm chí cả trăng treo

Ôi nhiều lắm anh còn không nhớ nữa
Tính ra anh đã nợ cả gia tài
Xong cứ vậy sống cuộc đời lang bạt
Em ơi mình liệu có được kiếp sau?

Anh vẫn thế vẫn hay buồn vô cớ
Rất nhiều năm chỉ thương mãi một người
Bởi anh biết dù nay em có đến
Mai em rồi cũng lại bỏ đi thôi

Vì anh mãi thuộc về trang kí ức
Nơi mùa Thu hoa lá vốn rụng đầy
Sẽ nằm mãi dưới bàn chân em bước
An lạc với đời 
tựa những nhánh cỏ, cây...
Cre: Trần Thành Vinh


Thanh xuân

07:14 2 Comments
Ở cái tuổi này, thật ra con trai vất vả hơn con gái rất nhiều, gánh nặng cũng nặng hơn rất nhiều.

Hai mươi mấy tuổi, chọn sự nghiệp hay tình yêu thì đều dang dở. Gánh nặng trách nhiệm và sự già đi của bố mẹ luôn đè trên vai. Đi ra ngoài đường còn phải ngẩng mặt lên xem có bằng bạn bằng bè hay không.
Thanh xuân của con gái rất ngắn, nhưng của con trai còn ngắn hơn. Vì trong khi các bạn gái còn đang ở tuổi hồn nhiên thì các bạn nam cùng trang lứa đã ngã mẹ vào ô phải lớn rồi.
Một đứa con gái nghèo sẽ không đáng sợ bằng một thằng con trai nghèo. Bởi lọ lem khi có hoàng tử sẽ thành công chúa chứ làm gì mấy khi có nàng công chúa lấy anh đánh giày. Hai mươi mấy tuổi, sẽ có lúc vì tiền mà không dám níu lấy tình yêu. Cho dù cô gái bên bạn năm hai mấy tuổi ấy sẵn sàng cùng bạn đi lên từ không có gì, bạn cũng không nỡ vì bạn mà cô ấy phải ăn nửa cái bánh mì còn không có nhân. 
Một đứa con trai hai mấy tuổi, nếu không nỗ lực, thì chỉ mười năm sau, người ta không chỉ nhìn vào sự nghiệp anh ta có trong tay để đánh giá anh ta, mà còn lấy đó làm cách đối xử với gia đình anh ta. 
Mình thật sự nể rất nể mấy bạn nam ở cái tuổi lông bông này đã chăm chỉ làm ngày làm đêm để lo cho tương lai, mong cho người con gái bên bạn lúc này có thể dịu dàng thấu hiểu, mong cho các bạn hạnh phúc viên mãn sau này. 
Cre: Man TV